Câu chuyện ấy được chị Hoa Minh kể lại trong hội thảo tư vấn cho những người đồng tính, lưõng tính, chuyển giới và gia đình họ, do Trung tâm Sáng kiến Sức khỏe và Dân số (CCIHP), CSAGA, ISEE, ICS tổ chức cuối tuần qua tại Hà Nội.
Là người làm về giáo dục, ngay khi con trai học mẫu giáo, chị Hoa Minh (quận 7, TP HCM) đã mơ hồ thấy con có gì đó là lạ so với bạn đồng lứa, vì tính tình dịu dàng, thường dành tình cảm nhiều hơn cho các bạn nam... Nhưng khi đó, chị vẫn nghĩ rồi con sẽ dần thay đổi khi lớn lên.
“Con càng lớn, tôi càng cảm nhận rõ ràng hơn cái sự ‘lạ’ đó, nhưng lại tự trách do mình cho cháu uống nhiều sữa đậu nành khiến con ‘nữ tính’. Tôi cố gắng cho cháu ăn các thức tăng nam tính, uốn nắn cách dạy dỗ với hy vọng con sẽ lại trở thành chàng trai bình thường”, chị Minh kể lại.
Khi con học lớp 11, chị phải đối mặt với sự thật, và dù đã có sự chuẩn bị trước, chị vẫn choáng váng, thấy mọi thứ như sụp đổ dưới chân. “Nó là con trai đầu lòng của vợ chồng tôi, cũng là đứa cháu đầu của dòng họ. Bao nhiêu kỳ vọng dồn vào con, thì cũng bấy nhiêu thất vọng, mất mát, đớn đau”, chị nghẹn ngào nói.
Chị mất ăn mất ngủ bao ngày đêm, phản ứng quyết liệt với con, khóc lóc, dọa chết, bắt con phải thay đổi... Nhưng sau đó, khi thấy chồng kiên quyết bắt con đến tuổi trưởng thành là phải lấy vợ, sinh con như những người đàn ông khác, chị lại hốt hoảng, sợ như vậy tàn nhẫn quá, sẽ khiến con phải sống cả đời giả tạo, bất hạnh, và một gia đình nhỏ khác cũng đau khổ theo.
Và từ đó, chị bắt đầu tìm đọc các tài liệu về gay, về đồng tính. Chị tìm hiểu về con qua bạn bè ch